Tả Thiên Thu đã tới kịp thời, không cho Khuất Đô có cơ hội phái tướng mới. “Lôi trầm ngọc đài” uy danh hiển hách, ông là đại tướng sau khi “Tuyết quan ngân thương” Phùng Nhất Thánh qua đời, còn là tiền bối của ba người Tiêu Kí Minh, Thích Trúc Âm, Lục Quảng Bạch. Ông đã rời Thiên Phi Khuyết nhiều năm, không có binh riêng, ông lại xuất thân thanh bần, là đứa con mà Kỷ Vô Phàm – Chỉ huy sứ Cẩm y vệ năm Vĩnh Nghi thu dưỡng, không có vướng víu gia thế. Ông chịu rời núi mang binh, Hải Lương Nghi cầu còn chẳng được.
Tả Thiên Thu nhân lúc chờ Lý Kiến Hằng truyền gặp, cùng Tiêu Trì Dã đứng ở dưới hiên trông ra ngoài cơn mưa.
“Đoạn đường này chạy gấp, không mang theo lời gì cho con cả.” Áo choàng của Tả Thiên Thu hơi ướt, dọc đường ngoại trừ thay yên ngựa thì không hề nghỉ ngơi, ông chậm rãi nói, “Kí Minh đã lui về doanh địa rồi, có sắp xếp quân y chăm sóc… Con đừng lo lắng.”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: