Khi mưa tạnh trời đã tối tăm, giữa mây mù còn đọng vài tia sáng sắp sửa biến mất. Nước trên đất bị giày đen tới lui giẫm đạp, trong vũng nước phản chiếu vòm trời tàn tạ. Lúc này rõ ràng đang đầu mùa hè, Khuất Đô lại như vẫn ngâm trong mùa mưa, đã mấy ngày liền không gặp trời quang rồi.
Lúc này Hải Lương Nghi mới nhàn rỗi. Ông ngồi trên ghế thái sư uống trà đặc. Người già rồi, tinh thần khó chống đỡ, ông đã cảm thấy mỏi mệt. Nhưng xung quanh đều là quan chức làm việc đang đi lại, công văn lui tới cũng cần lão xem qua, ông không thể nghỉ ngơi được.
“Các lão, ” Khổng Thu tạm dừng vụ án, cung kính phía dưới nói với Hải Lương Nghi, “lần này quân lương có chuyện, Hộ bộ nhất định phải gánh vác, đêm qua học sinh đã trình báo thỉnh cầu tam ty hội thẩm lên hoàng thượng rồi. Việc này không thể kéo dài, tối nay học sinh ra tay truy nã được không ạ?”
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: