Mạch Khê tự nhận mình không phải loại con gái tham lam nên mới có suy nghĩ như vậy. Ở nơi thuộc về mình, cô muốn tràn ngập sự ấm áp, điểm chút hương hoa oải hương. Thỉnh thoảng, từ cửa sổ sẽ được lẳng lặng nhìn dòng người bên ngoài, hoặc sẽ ngồi nghĩ về tương lai.
Con người, thường thường vào lúc tĩnh lặng mới có thể ngồi suy ngẫm. Bởi con người cũng có giác quan giống động vật, chỉ cần có một điểm quấy nhiễu, suy ngẫm sẽ biến thành tưởng tượng…
Một ngày ở Provence thật yên tĩnh. Mỗi ngày đều có thể nhìn thấy oải hương, cả biển tím biếc như một người bạn tâm giao ngày đêm với cô. Tuy rằng ban đầu cô cũng muốn bỏ đi, nhưng dần dần lại quen với cuộc sống yên tĩnh như vậy.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: