Tùy chỉnh đọc sách

Màu nền đọc sách
Cỡ chữ 19px
Giãn dòng
Font chữ
Chương 128 / 200

Chương 128 [VIP]

2 ngày trước
🎧
Nghe Truyện Bằng Giọng AI
Rảnh tay nghe truyện mọi lúc (skincare, thư giãn, làm việc...)
Giọng tự nhiên
Tốc độ:

n** m*m m** nhất như thể bị một luồng k*ch th*ch, gần như đau nhức, lại có chút ngọt ngào. Dường như cô không thật sự hiểu được vì sao mình lại cam tâm tình nguyện. Đây không hẳn là nguyên cớ để cô ở lại cạnh hắn, chỉ có điều, người như hắn tại sao lại có loại dịu dàng như vậy mà khiến người ta không thể cự tuyệt được?Thân mình Mạch Khê dần dần thả lỏng, như thể đã đắm chìm trong sự dịu dàng kia. Có điều, cô căn bản không thể nói ra yêu cầu đối với hắn...Đột nhiên, cô nâng bàn tay nhỏ bé lên, chậm rãi đặt trên bả vai hắn..."Khê nhi..." Người đàn ông khẽ kêu lên. Đầm lầy ấm áp kia của cô cứ co rút nhanh như thể muốn nuốt chửng lấy d*c v*ng của hắn, lại quá ướt át khiến hắn không thể chịu nổi.Từng hồi xâm nhập mãnh liệt khiến hồn phách Mạch Khê dường như tan đi đâu mất, ý thức cũng biến mất không còn, chỉ có thể nâng thân mình nhỏ nhắn đón nhận lấy người đàn ông trên người.Lôi Dận cầm hai cánh tay mảnh khảnh của cô áp l*n đ*nh đầu, cả người đè lên thân thể mềm mại mê người kia. Thực sự, cô đem lại cho hắn sự thoải mái, thỏa mãn vượt xa những người phụ nữ trước đây!"Thích không?" Nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, hắn thấp giọng hỏi."A... Thích..." Mạch Khê hoàn toàn trầm luân, đôi mắt đã sớm không còn thấy sự tỉnh táo. Đôi môi đỏ cũng thuận theo lời hắn mà kêu lên những tiếng nỉ non."Khê nhi, gọi tên anh!" Câu trả lời của cô khiến hắn thực vừa lòng. Bàn tay đang nắm lấy cổ tay cô cũng buông ra, cưng nựng khuôn mặt đang đỏ bừng vô cùng xinh đẹp, hắn mê đắm mà hôn lên vầng trán thanh tú của cô."Ưm...Lôi...Dận..." Đôi môi hé mở gọi thành một chuỗi những tiếng yêu mỵ, lại thanh thanh như tiếng lòng không muốn rời xa....để rồi trút bỏ hết thảy.Sự thật là cô dường như chỉ là một cô gái mới quen với mùi nh*c d*c, chỉ biết theo bản năng mà đón nhận lấy hắn.Lôi Dận nhìn người con gái mê man dưới thân, lại nhẹ nhàng mà đụng chạm vào làn da tuyết trắng của cô theo mỗi lần xâm nhập. Bộ dáng mị hoặc cùng đôi mắt còn đọng lệ kia đã cướp đi thần trí hắn, rốt cục khiến hắn đánh mất chính mình.Bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy bờ vai người đàn ông. Cô hơi mở mí mắt với hàng mi dài ra, cả thế giới chỉ còn sự mơ hồ, mông lung. Chỉ nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt anh tuấn cùng đôi mắt ma mỵ thâm tình đang nhìn cô, rốt cục cô cũng không thể kháng cự được, cam tâm tình nguyện mà sa vào tận sâu trong hồ nước xanh lục không thấy đáy kia.Trong không khí vang lên lần lượt tiếng gầm nhẹ của người đàn ông cùng tiếng người con gái kêu khẽ. Trên giường, hai hình bóng kết hợp khăng khít, hòa hợp. Mà trong tịch liêu, hai linh hồn như đã hòa vào nhau, trong hai ánh mắt cũng không còn thấy điểm riêng biệt....Lúc cô kinh hãi thét lên một tiếng thì trong cơ thể lại càng siết chặt hơn, khiến hắn hừ nhẹ một tiếng, không kiềm chế được."Khê nhi, em là của anh." Hắn cúi đầu gầm nhẹ, bá đạo tuyên bố bên tai cô, sau cú thúc hung hăng cuối cùng thì cũng phóng ra tinh hoa nóng bỏng vào sâu trong cơ thể cô..."Dận..." Đôi môi Mạch Khê vô thức mà hô lớn tên hắn, đồng thời cũng là lúc được đưa đến đỉnh d*c v*ng. Cảm giác sảng khoái mãnh liệt kia khiến cô đột nhiên như nổ tung ra, phá hủy mọi giác quan cùng lý trí cô. Bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy đầu vai hắn, móng tay trên bàn tay mảnh khảnh cũng bấm thật sâu lên bả vai rắn chắc.Từ môi Lôi Dận bật ra một tiếng cười nhẹ. Hắn khẽ vuốt lên khuôn mặt nhỏ nhắn thất thần của cô, rồi bỗng nhiên r*t r* kh** c* th* cô, kéo cả thân thể mềm mại vô lực lại khiến cả người cô xoay úp, đưa tấm lưng tuyết trắng về phía tầm mắt hắn."Đừng..." Toàn thân mệt mỏi chỉ có thể để mặc hắn sắp xếp, Mạch Khê rên khẽ vài tiếng. Hắn muốn làm gì?"Anh sẽ làm cho em càng thích hơn..." Bên tai cô truyền đến tiếng cười nhẹ tà mị của người đàn ông.Hắn nửa quỳ g*** h** ch*n cô, bàn tay to ngay lập tức nhấc một chân thon dài của cô lên..."A... Đừng..." Không thể tưởng tượng được phương thức xâm chiếm này, Mạch Khê kinh ngạc trợn tròn hai mắt. Cô chỉ có thể bất lực nằm úp sấp xuống, sức nặng của nửa người đè lên giường. Cô hoàn toàn mẫn cảm, ngay từ đầu đã không thể chịu nổi kh*** c*m mãnh liệt, đã sớm vượt qua giới hạn của khả năng chịu đựng, đôi môi cũng bởi thế mà kêu lên một tiếng cự tuyệt xen lẫn hơi thở gấp gáp."Khê nhi...Khê nhi của anh..." Lôi Dận cúi người như tôn thờ mà hôn lên b* m*ng trắng nõn, đôi mắt bị mấy lọn tóc che đi của hắn đã sớm in khắc hình ảnh tuyệt diễm của cô. Hương thơm của cô, sự mềm mại của cô đều khiến cho hắn điên cuồng, không thể khống chế được tốc độ ngày càng nhanh của nửa th*n d***."Ô..." Mạch Khê cảm giác mình sắp ngất đi. Sức mạnh của người đàn ông dấy lên một con sóng khổng lồ trong cơ thể cô, khiến cô không hiểu vì sao lại ch** n**c mắt. Cô lắc đầu làm cho mái tóc dài rủ xuống trước mặt thật lòa xòa, chỉ có thể dưới thân hắn mà thở hổn hển, yêu cầu, cầu xin...Cô không thể phân rõ đây là thống khổ hay vẫn là thoải mái. Mỗi lần hắn đâm vào cứ như thể muốn xuyên thấu qua cơ thể cô vậy, tiến sâu vào tận linh hồn ; trong khoảnh khắc giao hòa kinh tâm động phách, làm cho cả hai đều run rẩy không thôi!Giữa lúc vô lực kiềm chế được hồi h**n **, trong đầu Mạch Khê chỉ còn lại một ý niệm duy nhất...Có lẽ, thật sự không thể lại trốn tránh Lôi Dận được. Đúng như lời người đàn ông này nói, từ nay về sau hắn đã trở thành chúa tể trong sinh mệnh cô!_______________

Tâm tình hiện giờ của Mạch Khê chỉ có thể dùng một từ "mâu thuẫn" để hình dung. Thường thường chính là như vậy, sau khi sung sướng trầm luân thì lại chẳng biết phải làm gì. Cảm giác này thực đáng sợ, gần như ăn mòn cả con người cô, khiến cho tâm tình cũng bất an vô cùng.Ngày sắp rời khỏi St.Petersburg, cô đột nhiên có điểm không nỡ. Tuy rằng cô chỉ là khách qua đường tại thành phố này nhưng lại bị mảnh đất nơi đây làm cho mê say, nặng tình.Thừa dịp Lôi Dận đi họp hội nghị, cô liền xuống phố hít thở chút không khí trong lành. Hôm nay không có tuyết, ánh chiều tà chiếu lên lớp tuyết cũ có phần chói mắt. Ngày mai Lôi Dận muốn đưa cô rời khỏi nơi này, trong lòng cô rất mâu thuẫn, cũng không biết là từ chối hay ra quyết định cùng đi với hắn...Chuyện có liên quan đến cha chỉ có Lôi Dận mới biết được, cô không biết tình hình thực tế khi trở về lần này như thế nào. Bạc Tuyết bảo kia có còn dáng vẻ xinh đẹp, mê hoặc không? Người làm trong tòa thành, bác Hàn Á, anh Thiên Luật, còn cả đồng nghiệp trong công ty DIO và các bạn đại học. Còn có...người bạn tốt nhất của cô – Đại Lỵ...Nghĩ đến đây, Mạch Khê thầm thở dài một hơi. Những tấm cửa kính thủy tinh xa hoa phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn hơi u buồn của cô. Nhìn thất thần một hồi lâu, cô đưa tay khẽ xoa hai má, lại trong phút lơ đãng mà nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc thì liền chấn động. Cô lập tức quay đầu lại nhìn xung quanh, không sai chút nào mà nhìn vào bóng dáng vừa mới lên xe...Đại Lỵ?Mạch Khê mở to hai mắt. Là do cô quá nhớ cô ấy sao? Là ảo giác thành thật hay vẫn là cô nhìn lầm người?Không đâu! Tuy rằng ba năm rồi chưa gặp, nhưng bóng lưng Đại Lỵ trong ký ức cô vẫn như còn mới nguyên!Cô không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lên một chiếc taxi rồi bảo tài xế đuổi theo chiếc xe phía trước!Chiếc xe quay ngược lại, đi qua khu phố phồn hoa, lại qua những tòa kiến trúc cao chọc trời. Cuối cùng, xe dừng ở một nơi nhìn thoáng qua giống một hộp đêm.Còn chưa đến đêm, mới chỉ chạng vạng nhưng chỗ này đã đầy xe đỗ. Nhìn kỹ một chút thì thấy những chiếc xe bên ngoài vô cùng sang trọng, xa hoa. Không khó để nhìn ra hộp đêm này cao cấp đến mức nào.Mạch Khê xuống xe, ngu ngơ nhìn tòa nhà trước mắt. Chỗ này xa hoa không giống như những hộp đêm thông thường, kiến trúc có vẻ giống với một hội quán cho thương gia hơn. Chỉ có điều...cô không hề nhìn nhầm. Cô gái kia đúng là Đại Lỵ. Tại sao cô ấy lại xuất hiện ở St.Petersburg? Lại còn ở một nơi như thế này?

Trong căn phòng mờ tối sang trọng, chỉ le lói vài tia sáng của ngọn đèn thạch anh. Ngoài cửa sổ lại là ánh đèn sáng rọi của ngọn đèn neon cùng đèn đường, hơn nữa trên trời cũng lốm đốm vài chấm sáng nhỏ. Trên khung cửa sổ sát đất phản chiếu ra bóng hình của người đàn ông cao lớn, không hề động đậy. Không lâu sau, một người đàn ông khác gõ cửa đi vào, cầm tập tài liệu trong tay giao cho người đàn ông kia.

🔒 Chương VIP / Đọc Trước

Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website:

Đã có tài khoản? Đăng nhập ngay để tiếp tục đọc nếu đã đăng ký VIP.
Đến chương:
🧋 Tiếp thêm năng lượng cho team Thichdoctruyen
Bản dịch mượt mà chạm đúng cảm xúc của bạn? Mời team ly trà sữa ngọt ngào nhé!

🛋️ Góc Đọc Sách Thư Giãn

Phụ kiện & decor êm dịu cho hội cú đêm cày truyện bảo vệ thị lực và cột sống
Bán chạy nhất
Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

Đèn LED Kẹp Đọc Sách Ban Đêm Chống Mỏi Mắt

3 chế độ ánh sáng ấm, pin 24h, bảo vệ mắt khi đọc đêm
Khuyên dùng
Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Giá Đỡ Điện Thoại / iPad Xoay 360° Đầu Giường

Đỡ mỏi tay, nằm cày truyện cả đêm cực kỳ thoải mái
Chill & Ngọt
Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Nến Thơm Thư Giãn Hương Gỗ Trầm & Hoa Nhài

Tạo không gian ấm áp, êm dịu dễ ngủ sau mỗi trang sách
Thư thái
Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Trà Hoa Cúc Mật Ong Giúp Ngủ Ngon & Dịu Mắt

Hộp 20 túi lọc, thanh nhiệt, thư giãn sau giờ làm việc
* Nền tảng nhận hoa hồng nhỏ khi bạn mua qua liên kết để duy trì website phi lợi nhuận. Cảm ơn bạn!
💖
Hội Mê Truyện Thích Đọc Truyện
Nhận thông báo chương mới sớm nhất, săn ưu đãi VIP và cùng bàn luận tình tiết

Bình luận chương 128 (0)

Chưa có bình luận nào cho chương này. Hãy là người đầu tiên để lại cảm nghĩ!

Có thể bạn cũng thích

Dụ dỗ sau hôn nhân HE
Dụ dỗ sau hôn nhân
cưới trước yêu sau · ngọt ngào quyến rũ
Kẻ Thế Thân HE
Kẻ Thế Thân
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
Chẳng Thể Có Anh HE
Chẳng Thể Có Anh
ngọt từ chương 1 · sủng tận trời
🚫 Nội dung truyện được bảo vệ bản quyền. Không cho phép sao chép!