Vệ Lam nhìn bóng dáng hắn, đi từ từ ra khỏi nhà bếp đến phòng ăn.
Cậu ngồi trên ghế, nhìn bao cổ tay trên tay mình, sau đó chầm chậm kép bao cổ tay lên. Vết bầm tím bị Vệ Huân bóp lúc đó, thật ra đã hết từ lâu rồi, cậu chỉ sợ mình nhìn thấy cổ tay mình lại nhớ đến chuyện ngày hôm đó, nên mới đeo bao cổ tay suốt, để mình không bị chuyện hôm đó ảnh hưởng.
Vệ Lam gặp ai cũng nói là "Gần đây đang chơi bóng rổ", chỉ có chính cậu biết, cậu chỉ là đơn thuần không muốn nhìn thấy dấu vết Vệ Huân lưu lại thôi. Cậu đang trốn tránh, trốn tránh bản thân mình không muốn nghĩ đến, cũng không muốn nhìn thấy sự thật.
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: