"Đa số thời gian của chúng ta đều ở trong ngôi nhà này, trường tiểu học của em quá xa anh, anh chưa từng về lại tìm em, trường cấp ba của anh quá xa em, em cũng chưa từng tới tìm anh, nên chúng ta chỉ tiếp xúc với nhau trong căn nhà này, bởi vậy anh nghĩ, thế giới của em cũng chỉ lớn như thôi."
Vệ Lam cảm thấy, hình như mình đã lờ mờ đoán ra được gì rồi.
Vệ Huân cầm đổ nước dơ đi, xả lại lần nữa với nước sạch, im lặng rửa chén. Giọng nói của hắn rất bình tĩnh, những chuyện hắn từng rất để ý, đến bây giờ đã trở về bình thường, hắn nói, "Không phải."
Chương này nằm trong đặc quyền của tác phẩm. Bạn có thể mở khóa trọn bộ tác phẩm vĩnh viễn hoặc đăng ký Hội Viên VIP Pass để đọc không giới hạn toàn bộ website: