Ngoài trời bất chợt đổ một cơn mưa rào.
Những giọt nước nặng hạt đập vào mặt kính lớn của quán cà phê tầng trệt, tạo nên những vệt dài mờ ảo.
Tô Thanh Hòa ngồi đối diện với Lục Kỵ Minh.
Trước mặt cô là ly trà hoa cúc mật ong còn bốc khói nghi ngút, còn anh chỉ gọi một tách espresso không đường.
"Tôi nghe nói công ty em vừa sáp nhập với tập đoàn Vạn Phong," Lục Kỵ Minh mở lời trước, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi gương mặt cô dù chỉ nửa giây.
"Ừm, mọi chuyện cũng khá thuận lợi," Thanh Hòa khẽ khuấy thìa trong ly trà, "Còn anh?
Năm năm trước anh đột ngột ra nước ngoài không một lời từ biệt, nghe nói giờ đã là CEO của tập đoàn Kỵ Minh rồi.
"
Bàn tay đang cầm tách cà phê của Lục Kỵ Minh khẽ cứng lại.
Anh đặt tách xuống đĩa sứ, tiếng va chạm vang lên giòn tan trong góc quán yên tĩnh.
"Năm đó... có một số chuyện anh bắt buộc phải giải quyết," anh hạ thấp giọng, trong mắt hiện lên vẻ áy náy khôn nguôi, "Anh từng gửi thư cho em, nhưng có lẽ em không nhận được.
"
Thanh Hòa cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt:
"Chuyện cũ qua rồi, nhắc lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Giờ chúng ta ai cũng có cuộc sống riêng.
"
"Em đã kết hôn chưa?
"
Câu hỏi thẳng thắn bất ngờ của anh khiến Thanh Hòa thoáng giật mình.
Cô ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt thâm sâu đang nhìn chằm chằm vào ngón áp út trống trơn của mình.
"Chưa," cô đáp cụt lủn, "Công việc bận rộn, chưa có thời gian nghĩ đến.
"
Một nụ cười rất khẽ, như trút được gánh nặng nghìn cân, thoáng hiện trên gương mặt lạnh lùng của người đàn ông:
"Thế thì tốt.
Trùng hợp thật, anh cũng chưa.
"